8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
8.html
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
3541
3541
8.html
3541
3541
8.html
8.html
8.html
8.html
8.html
8.html
8.html
8.html
8.html
8.html
1房间。
从女佣玛丽对其的描述上来分析,那是一位粗鲁并且脾气暴躁的男性。
可是默德仔细搜索了一圈也没有发现任何的利器,于是他将目光转移到这间房间中最诡异的一点——那颗多次处于触发状态的魔法通讯石。
他没有拿起通讯石,而是借助灯光仔细打量起来,只见圆石表面光滑并没有什么异样之处。
“嗖!”
此时,柯尔特凝结的魔法通讯从窗口飞走,魔法智慧的华光一闪而过,恍惚间,默德好像看到有一些印记在通讯石的表面浮现。
“柯尔特!通讯石上面好像有东西。”
默德拿出了一袋显影之尘,取出一些簌簌撒下,这是一种淡紫色的粉末,属于魔法材料,佣兵团经常将其用于还原魔兽的脚印,便于追踪。
“这是…”